Liễu Vân Phong hừ lạnh, giọng điệu hùng hổ, mỉa mai: “Ngươi bớt giả ngây giả dại ở đây đi. Một nhà bốn người của Liễu Nhược Y, còn cả lão già Liễu Tông Ảnh kia nữa, có phải đều bị ngươi lén giấu trong nhà hay không?
Liễu Nguyên Chiếu gây ra án mạng tày trời, tội ác ngập đầu, vợ con và muội muội hắn đều là đồng đảng. Ngươi dám nói bọn chúng không ở chỗ ngươi?”
Trần Lập thản nhiên đáp: “Thì ra Liễu công tử đang nói tới mấy vị thân quyến của Liễu giáo tập. Bọn họ quả thực đang tạm ở hàn xá, nhưng không phải lẩn trốn hay ẩn náu gì cả. Mấy vị thân quyến ấy tới nương nhờ, Trần mỗ nể mặt Liễu giáo tập nên mới cho tạm trú.
Việc này hợp tình hợp lý, sao lại thành ra chứa chấp nghi phạm? Còn chuyện án mạng mà Liễu công tử vừa nói, Trần mỗ lại càng chưa từng nghe qua.”




